Đàn ông đến cuối cùng có giàu sang, danh vọng cỡ nào cũng chỉ là kẻ thất bại nếu đánh mất người đàn bà của đời mình…

Tôi lớn lên cùng chị. Chị hơn tôi 6 tuổi nhưng hầu như đã thay vai trò của mẹ chăm sóc tôi cả tuổi thơ. Cũng vì ba mẹ tôi quá bận rộn với công việc, chị là người đã luôn ở bên tôi từ thuở bập bẹ biết đi đến khi trưởng thành. Chị tôi xinh đẹp, lại rất hiền lành. Tôi còn nhớ từ những năm cấp 2, tôi đã nhận không ít những thư tò tỉnh, quà lỉnh kỉnh từ các chàng trai gửi chị. Nhưng chị tôi thưở ấy ngoan lắm, chỉ biết đến trường học hành rồi lại về nhà chăm tôi và nhà cửa. Đến khi lên cấp 3 thì ba mẹ tôi ly hôn, cả tôi và chị đều ở cùng mẹ. Lúc này chị đã bắt đầu đi làm và biết yêu.
 
Lần đầu tiên cũng là lần cuối trong đời chị yêu một người. Tôi đã nghĩ anh rất xứng đôi với chị. Anh điển trai, thành đạt khi tuổi đời còn trẻ. Và hơn hết, tôi thấy được tình yêu dành cho chị trong mắt anh. Yêu chiều và hết thảy thương yêu của anh đều rõ ràng lắm. Vì vậy mà tôi đặt niềm tin vào anh, rằng anh rồi sẽ mang hạnh phúc cho chị đến cuối đời. Nhưng tôi đã không biết, có những tình yêu chỉ tồn tại đúng hạn định. Hết thời hạn, tình yêu ấy cũng bỏ người ta ra đi, như chưa khi nào tồn tại nồng nàn. Tình yêu của anh chính là như vậy.

ban-da-tung-bao-gio-bat-chap-tat-ca-yeu-thuong-mot-nguoi-chua-758x506-134504175-1-1.jpg