Bây giờ là tháng Sáu, mùa vải, mùa nắng mưa thất thường. Tháng dễ gặp màu vũ quá thiên thanh nhất trong năm.

4h45, tôi tỉnh giấc vì tiếng gió mưa bên ngoài, không được để mình tỉnh táo, pha 1 cốc cacao nóng với mật ong rồi đi tìm chăn ngủ tiếp.
 
Lại một đêm mưa. Khi tôi nhón chân ra khỏi giường là 8h sáng với cái cổ họng sưng vù và mất giọng hoàn toàn.
 
Chanh, mật ong, gừng. Món nước uống luôn sẵn trong tủ bếp, tôi biết có ngày sẽ cần đến nó, mà ngày như vậy thì có được báo trước bao giờ.
 
Tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về núi đồi. Màu đại dương nhạt dần và bị lấn bởi màu xanh của mây, cây, núi biếc.

xanh-dong-xanh-16331949.jpg

Tôi thích những khoảng lặng trong phim Nhật Bản. Rất ít nhạc nền cổ vũ tâm trạng người xem, thi thoảng vài thanh âm của cảnh trong phim được trội lên để người xem nghe cùng, hiểu cùng. Tiếng ong vo ve, cánh bướm đêm đập vào cửa kính, nước mưa rơi vỡ trên đá, con mọt ăn gỗ,…
 
Những thước phim giản dị. Như lúa đến mùa thì chín, cà chua chịu mưa dài ngày sẽ héo, bánh mì nướng bằng lò củi không thể giòn đều nhưng thơm phưng phức.
 
Nếu là tự nhiên, hãy cứ để mọi thứ tự nhiên.
 
film-163418581.jpg

Tôi yêu màu xanh lặng lẽ và trong vắt trong bộ phim ấy. Chăm chú xem như đang nghe người khác kể về cuộc sống sau này của mình. Một ngôi nhà nhỏ trên núi, tĩnh lặng, cây, ánh sáng. Tối giản. Cả ánh sáng cũng khiêm nhường, ưu tiên ánh sáng tự nhiên.
 
Tôi nghĩ về mẹ của Ichiko trong phim, đâu đó giống mình. Người đàn bà sống với cô con gái nhỏ, khuôn mặt là lạ, có nhiều câu chuyện trong ánh mắt trầm. Cô nấu ăn rất ngon và tinh tế (qua lời kể của con gái), một ngày nọ, cô bỏ đi, không ai biết cô đi đâu. Khi con gái 20 tuổi, cô gửi một bức thư, kể điều gì đó. Phim kết thúc ở đấy.
 
Sự hối thúc của cô đơn và tìm kiếm chính mình có phải nguyên nhân cô bỏ đi?

co-don-163521167.jpg

Tôi đốt dăm quả bồ kết tịnh phòng.
 
Nhấc điện thoại gọi lần lượt cho từng khách hàng, xác nhận hủy đơn hàng và xin lỗi vì để họ chờ đợi rồi thất vọng.
 
Chấm dứt những deadline bằng cách này rất tệ, nhưng tôi không ép nổi mình. Thôi vậy, có những điều không thể cố gắng, tôi không tìm được lý do để tiếp tục.
 
Bây giờ là tháng Sáu, mùa vải, mùa nắng mưa thất thường. Tháng dễ gặp màu vũ quá thiên thanh nhất trong năm. Rất ít khi tháng Sáu với tôi êm đềm, thường là tháng chấm dứt những mối quan hệ thân thiết và lặng lẽ hàn gắn bể vỡ trong mình. Khoảng dăm năm trở lại đây, tôi thường dành dịp này để đi du lịch và làm việc với riêng mình. Năm nay đành để sang tháng 7, tôi đi một vùng núi ở Quảng Ngãi.
 
Cuộc đời thật rộng, trái tim thật hiền.
Theo emdep.vn