Những năm tháng rực rỡ tuổi trẻ, người phụ nữ ấy đã vì dốc lòng cho chồng con mà dần trở nên tàn úa. Cuối cùng thì đổi lại được sự chán nản khi chạm mặt nhau, sự phai nhạt về tình cảm, sự xua đuổi, ruồng bỏ... và rồi cái thần thái cũng biến đâu mất.

Hàng xóm nhà tôi cãi nhau!
 
Anh chồng quát: "Cút về nhà mẹ *** đi!"
 
Chị vợ gào lại: "Mày trả lại tao tuổi 18 tao cút về ngay không cần mày đuổi"
 
Đùa chứ mình cười tí tung cả lưỡi. Nghe vừa hài mà vừa xót xa!

pexels-photo-594421-08580901.jpg

Ừ đúng rồi! Đến tuổi 40, lúc mà đàn ông vào tuổi đẹp nhất hoàn hảo nhất thì đàn bà đã tiêu cạn thanh xuân rồi. Những năm tháng rực rỡ tuổi trẻ, người phụ nữ ấy đã vì dốc lòng cho chồng con mà dần trở nên tàn úa. Cuối cùng thì đổi lại được sự chán nản khi chạm mặt nhau, sự phai nhạt về tình cảm, sự xua đuổi, ruồng bỏ.... và rồi cái thần thái cũng biến đâu mất. 
 
Phụ nữ lấy chồng sinh con mới được cảm nhận thế nào là trách nhiệm! Mọi đau đớn khổ cực chỉ khi kết hôn rồi mới biết. Ngày còn trẻ, còn yêu, còn độc thân, còn kiêu hãnh bao nhiêu, thì lấy chồng "sướng" bấy nhiêu, sướng phát điên, sướng không ngẩng mặt lên được. 
 
Và cho dù mình có hi sinh cố gắng đến đâu cũng là không đủ. Khi các ông ấy đi làm về ngồi xem tivi, có người cơm bưng nước rót thì chúng mình vẫn phải trông con, giặt rũ, cho bú, hát ru (vì đưa con cho các ông ý các ông ý thậm chí còn bày ra việc khiến mình khổ thêm mất thời gian thêm). Lại còn khi chúng lớn lên đưa đón - học hành ... 1 tỷ thứ trách nhiệm ...

pexels-photo-377058-085857348.jpg

Khi các ông ra ngoài gặp bạn bè chúng mình vẫn không thể rời con ra được vì tý chúng lại đùa reo, hò hét, đánh nhau, cãi nhau um xùm, có muốn xinh đẹp mà ra ngoài cũng không nổi với cái đuôi phiền phức ấy. Các ông ấy tụ tập bạn bè mình cũng chẳng ăn ngon nổi vì con quấy nhè nhè bám mình đòi mình phục vụ. Và còn nhiều nỗi đau lắm, còn rất rất nhiều...
 
Chúng ta sẽ có nhiều sắc thái hơn khi đã bước sang tuổi cận tứ tuần này, có thời điểm mấy nỗi đau dồn lại một lúc cơ. Cho đến khi bị đuổi "cút về nhà mẹ *** đi" như gia đình hàng xóm của tôi.
 
Các dì các mẹ đều nói phụ nữ phải nhẫn nhịn, phải chịu thiệt, “trời không chịu đất thì đất phải chịu trời”. Tại sao cứ phải là phụ nữ phải lùi? Lùi tới cả chục cả trăm bước thằng đàn ông nó không lùi một bước? Ai chẳng phải đi làm, phải kiếm tiền? Nếu cứ lùi mãi thì biết đến bao giờ mới dừng lại!
 
Các chị thì khuyên rằng phải biết “dạy” chồng. Ngọt ngào, khéo léo điều khiển nó, cho nó làm việc nhà, san sẻ trách nhiệm. Ngọt ngào thế nào đây khi nhìn thấy nhau cục tức đã nghẹn ở cổ họng. Chỉ muốn phun ra bao ấm ức trong lòng.
 
Giá được trả lại thanh xuân chắc chị ấy cút luôn không lời từ biệt đó. Nhưng vì tiếc! Tiếc tình yêu tinh khôi tuổi trẻ, tiếc thời gian bên nhau đến tận bây giờ. Tiếc những gì mình đã bỏ ra không tính toán dành hết cho họ, tiếc vì những cố gắng mà cả 2 đã cùng vượt qua, tiếc vì đã cùng suy nghĩ trong những khó khăn nên thôi thì cố gắng chứ cũng chẳng ham hố gì.

stock-photo-field-portrait-grass-flower-park-people-summer-green-fish-18a816ea-1d62-4b4e-bd8e-6d1c50d4b77a-085908469.jpg

Sống trên đời giờ chỉ mong được 2 chữ AN NHIÊN.
 
Ai sẽ trả lại thanh xuân cho chúng ta? Không ai trả được ráng lên thôi!
Theo emdep.vn