Đó là ngày ai đó quyết định dừng lại trên cuộc đời, ngày mà người ta tự tạo ra hàng ngàn lý do mà họ nghĩ là hợp lý để đưa đẩy chúng ta trở về với đúng một câu trả lời duy nhất là đồng ý.

Khi mà sự ra đi của ai đó chỉ vì không muốn ta phải buồn, phải khóc, phải khổ thêm nữa nhưng sự thật thì từ lúc họ rời bỏ, chúng ta còn buồn, còn khóc, còn khổ hơn biết bao lần, thậm chí có những lúc không còn cả nước mắt để mà rặn ra. Đến cuối cùng thì chúng ta cũng có tốt hơn đâu. Vậy thì ai đó có ở lại hay rời bỏ thì có liên quan gì đến sướng vui, đau khổ của ta đâu? 
 
Người ta sống trên đời thường tự ràng buộc mình vào những mối quan hệ được che đậy bởi những thứ tình cảm và cảm xúc lạ lắm. Mà đã là cảm xúc thì chẳng ai đoán trước được đâu. Bởi thế nên có những lần chia ly mà người ra đi thì buồn còn người ở lại thì đau lòng nát dạ hay thậm chí người ra đi còn tan nát cõi lòng hơn cả người ở lại... 

072e3665a300740c204d935d98c26cc1c878a20d-103014549.jpg

Cuộc đời vốn thế, không phải cái gì người ta muốn đều có được, không phải những gì người ta cố gắng đều được đáp đền, không phải ước mơ nào mà người ta dốc lòng thực hiện cũng trở thành hiện thực. 
 
Con người thường không thoát khỏi cái quy luật của thời gian cũng như những chi phối của lí trí hay cảm xúc. Người sống theo cảm xúc quá nhiều thì thường mu mụi, người để lí trí dẫn đường thì nhận lấy đắng cay. 
 
Trớ trêu là thế, khi mà chưa hiểu hết những gì đang xảy ra tường tận căn nguyên của nó thì đừng vội trách móc ai đó vội bỏ ta đi khi mà ta đã dốc hết vốn liếng của con tim mình cho cuộc tình nào đó. Vẫn là câu nói đó "có những lần chia ly mà người ra đi còn đau lòng nát dạ gấp trăm lần".
 
Đó là ngày ai đó quyết định dừng lại trên cuộc đời, ngày mà người ta tự tạo ra hàng ngàn lý do mà họ nghĩ là hợp lý để đưa đẩy chúng ta trở về với đúng một câu trả lời duy nhất là đồng ý. 
 
Có ai bị bỏ lại mà không đau? 
 
Khi mà sự ra đi của ai đó chỉ vì không muốn ta phải buồn, phải khóc, phải khổ thêm nữa nhưng sự thật thì từ lúc họ rời bỏ, chúng ta còn buồn, còn khóc, còn khổ hơn biết bao lần, thậm chí có những lúc không còn cả nước mắt để mà rặn ra. Đến cuối cùng thì chúng ta cũng có tốt hơn đâu. Vậy thì ai đó có ở lại hay rời bỏ thì có liên quan gì đến sướng vui, đau khổ của ta đâu? 
 
Ngay cả khi sự ra đi của ai đó vì biết cuộc sống của họ vắng đi sự tồn tại của ta sẽ tốt hơn, nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Ấy vậy mà, kể từ khi không còn được nhìn nhau bằng cái nhìn trực điện, ánh mắt cảm thông, nụ cười hồn nhiên đó, họ có tốt hơn đâu, nụ cười không còn chứa đựng niềm vui, ánh mắt lo âu, nặng nhọc thay cho sự trong trẻo đó...vậy thì họ đánh đổi để được cái gì vậy? Có đúng là vì những tốt đẹp ai đó đã tự vẽ ra với mình đâu? 

c08d7d73462a4c8a1f215d42f56434193f8256f4-10301461.jpg

Thế đấy...Có ai thương chúng ta đâu? 
 
Đó...cũng chỉ là những lí do mà người ta tự che đậy cho cái tôi yếu ớt còn sót lại của mình mà thôi. Vậy thì chúng ta còn biết tin vào cái gì nữa đây? Phải chăng đó cũng chỉ là những lời ngụy biện cho sự chia ly, là sự hợp thức hóa để đưa đẩy một lời đồng ý mà thôi. 
 
Còn biết làm gì hơn ngoài việc gồng mình tỏ ra vô tình, lạnh nhạt và xa lạ. Cố che giấu nỗi buồn bằng những sự thờ ơ. Có những lúc mắt muốn nhìn, miệng muốn nói...mà não lại bắt mình lơ đi...Đến cuối cùng hình ảnh còn xót lại trong iu thương này mà ta còn xót lại chỉ là một bờ vai, một bờ vai xa xôi...khó lòng chạm tới.... 
 
Người ta bảo đủ đau thì tự buông nhưng có những nỗi đau, đau lắm đấy nhưng càng đau càng không buông được. 
 
Đó không phải là lúc mình còn yêu thương một ai đó mà là lúc tự ta vẫn cảm nhận được rằng ai đó vẫn còn một yêu thương đủ đầy cho ta, chỉ là họ cần lãng quên nó giống như quên đi một giấc mơ. Dù cho giấc mơ đó có từng làm họ phải cười điên dại hay khóc sướt mước...trong cơn say ngủ. 
 
62ac836ba1e4a369fd6c119ee28e6501c5bacb53-103014699.jpg

Vậy thôi, sao chúng ta phải tự làm nặng lòng nhau thêm nữa. Khi mà cuộc đời ngoài kia cũng đầy rẫy những mệt nhoài. Đôi vai này, đôi vai đó cũng đã mang vác quá nhiều rồi. Thôi thì thương là thứ cảm xúc phải giấu nhẹm trọng lòng. Chúng ta không chỉ sống vì bản thân mình hay một người nào đó mà mình phải sống vì vô vàn những thứ vốn đang tồn tại trong cuộc đời mình. Vậy nên cuộc đời có chông chênh mấy thì chúng ta cũng chỉ được cho phép mình chênh vênh một lúc nào thôi.... 
 
Sao ai đó chẳng thể vì ai đó..... 
Theo emdep.vn